lundi 19 février 2024











CỔ TÍCH CỦA NGƯỜI LỚN








K hông ai dám phủ nhận rằng là không có ông Trời, đúng thôi; bởi vì đụng bất cứ chuyện gì - dù chỉ nhỏ xíu như hạt cát – người ta cũng kêu lên “trời ơi”; huống chi là chuyện to lớn; chuyện kinh thiên động địa, thì con người phải kêu lên: “ôngTrời ơi”… trước tiên cái đã.

Hồi xưa thì Ông Trời ở rất gần với con người; lúc đó ông có tên là Thượng Đế. Cũng bởi chính ông là Đấng đã tạo ra tất cả trời đất vạn vật gồm có núi non sông biển, cỏ cây hoa lá…Dưới biển và sông phải có nước và các loài cá quẩy lội tung tăng, còn trên núi, trên non phải có đủ muôn thú và các loài chim…thì mới vui tươi sống động. Nhưng rồi với những gì đã tạo ra thì Ngài cũng không hài lòng cho lắm, vẫn thấy thiếu thiếu một cái gì đó, nên sau một đêm suy nghỉ nát óc, sáng tinh mơ mà vẫn còn suy nghỉ tiếp…Ngài nghỉ rằng cần phải tạo thêm một sinh vật nữa; sinh vật này phải thật khác thường, nó có thể điềù khiển; cầm đầu; sai khiến…nói chung là nó sẽ được Ngài cho làm chủ để cai quản, hưởng thụ tất cả những gì mà Ngài đã tạo ra. Đây sẽ là một sinh vật thật đặc biệt.

…Thượng Đế ngồi đăm chiêu trên một tảng đá, tay hững hờ bốc một cục đất sét rồi vò vò, se se…cục đất từ từ dài ra trong tay Ngài, Ngài vô tình đưa lên ngắm nghía và rồi một ý tưởng độc đáo nẩy sinh…thế là Ngài vừa nắn cục đất sét, vừa tủm tỉm cười cho ý tưởng ngộ nghỉnh của mình. Cục đất sét qua đôi tay nắn nót tài hoa của Thượng Đế đã trở thành một sinh vật mang hình hài giống như Ngài…Đúng rồi; Có hình hài giống như Ngài thì mới được hưỡng những gì Ngài đã tạo ra chứ.

Thượng Đế gọi nó là Người.

Nhưng nếu để “ Hắn ” ở một mình thì tội nghiệp cho hắn phải chịu lủi thủi buồn bã và cô đơn, vì vậy Ngài lấy cục đất sét khác để nặn thêm một người nữa; lần này thì Thượng Đế có kinh nghiệm hơn lần trước, với lại đã có một hình mẫu nên Ngài dồn hết tâm trí vào mà chăm chú say mê nắn nót cẩn thận từng chi tiết để nặn ra hình của nó: Ngài thêm vào chổ này một chút, bớt chổ kia đi một tí, Ngài lại còn mài giũa cho nó trở nên trơn láng mịn màng…vì vậy hình người đất sét thứ hai này trở nên vô cùng xinh đẹp; nó thon thả nhỏ nhắn và trông có vẻ mềm mại chớ không thô cứng kệch cởm như hình ngườì mà Ngài sáng tạo ra trước.

Sau khi nặn được hai hình người rồi, ngài vui lắm. Nhưng vẫn còn dư một chút đất sét trên tay; Ngài vừa đi vừa vò vò cục đất sét dư và rồi Ngài lại liệng bò nó đi; ai ngờ cục đất sét nhỏ ấy rơi xuống nằm ngay chính giữa hai chân của cái người đã được nặn ra trước, và rồi nó…dính cứng vô đó luôn, Ngài kêu lên một tiếng“ Á”…đầy ngạc nhiên thích thú vì…cục đất sét ấy nằm ở một vị trí trông cũng hay hay, ngộ ngộ. Sẵn miệng kêu một tiếng “ Á ” ngài đặt luôn cho nó cái tên là “ ADAM ”.

Rồi khi đi ngang qua người “đất sét” còn lại, có lẽ vì đang bận rộn suy nghỉ một điều gì đó nên Ngài vô tình lấy tay đánh “bép” một cái trúng ngay giữa hai chân của người đất sét này làm nó bị nứt ra một đường…Thấy tác phẩm của mình bị nứt một lằn khá sâu; ngài tiếc quá rên lên “Ê…” và bậm môi thở phì ra một tiếng “ Wà ”…thế là đặt luôn cho nó cái tên là “ EVA ”.

Thượng Đế cảm thấy rất thích thú, hài lòng với hai tác phẩm cuối cùng này của mình, bởi vì hai con Người trông rất độc đáo và xinh đẹp nên Thượng Đế nghỉ rằng phải làm sao cho nó thật sống động; Ngài bèn phồng miệng thổi “phù” một hơi dài vào hai người đất sét. Thế là hai người này ngồi bật dậy…nhìn nhau rồi… nhìn mọi vật ở chung quanh và sau cùng thì mới… nhìn đến Thượng Đế; Đấng đã tạo nên tụi “ Hắn ”…

Thượng Đế ngắm ngía hai tác phẫm cuối cùng của mình một cách tràn trề hạnh phúc với tất cả lòng yêu thương tha thiết và ánh mắt của Ngài đầy sự dịu dàng trìu mến.

Ngài quyết định nghỉ ngơi hoàn toàn.

Thượng Đế nói với Adam:

- Con được ta tạo ra trước…nhưng vì ta chưa có kinh nghiệm…nên trông con hơi xấu xí, to lớn và khô cứng. Thôi đừng buồn, để bù lại ta sẽ cho con sức mạnh và trí thông minh đặng mà che chở bảo vệ cho Eva. Từ nay bất cứ việc gì nặng nhọc thì con phải làm, còn việc nhẹ để cho Eva lo.

Ngài quay qua nói với Eva:

- Sỡ dỉ con được xinh đẹp như thế này là nhờ ta có kinh nghiệm sau khi tạo ra Adam. Nhưng vì xinh đẹp mảnh mai như vậy nên con rất là yếu đuối cần phải có Adam che chở nâng niu, vì vậy con phải biết nghe theo lời Adam trong mọi việc; nhé.

Thượng Đế lại phán tiếp cho Adam và Eva:

- Ta trao cho các con quyền cai quản tất cả mọi sinh vật cỏ cây… ở trên trái đất này, và ta cũng cho các con có được cái “Quyền Tự Do”…nhưng phải cân nhắc và sữ dụng NÓ cho thật đúng đắn.

Adam và Eva vui mừng quì xuống lạy tạ vâng lời Thượng Đế, từ đó hai người sống với nhau rất là sung sướng và chơi đùa cùng nhau thật vui vẻ…Nhưng cái nàng Eva thì mau chán, hơi tham lam, ưa thay đổi, nàng ỷ vào sự xinh đẹp của mình cũng như dáng vẻ mềm mại yếu đuối nên cứ nũng nịu đòi hỏi nọ kia, còn chàng Adam thì cưng yêu Eva lắm. Luôn sợ nàng phật ý giận hờn nên lúc nào cũng chìu theo ý Eva…vì vậy mới sinh ra những điều phiền toái…

Thôi; không kể chuyện đời xưa dông dài nữa. Cứ biết rằng càng ngày Adam và Eva càng sinh ra nhiều con cái, trái đất ngày càng có thêm nhiều đàn ông đàn bà cũng như các sinh vật khác đang sinh sôi nẫy nở…

Nhưng Thượng Đế vẫn còn rất gần gủi với con người, gần tới cái độ mà chỉ cần con người kêu lên một tiếng “Thượng đế ơi” hay là “Ông Trời ơi” là ngài lập tức có mặt; vì Ngài ưa đi “vi hành” để xem các con do mình tạo ra chúng nó sống ra làm sao? Lúc đó loài người thật là sung sướng. Còn Thượng Đế…Ngài không biết rằng mình sẽ gặp những rắc rối vì…

     
♣ ♣ ♣

…Một đám đàn bà ngồi với nhau mà thở vắn than dài, người nào cũng có những điều phiền muộn, những lời ta thán về ông chồng của mình. Một hôm các bà – như thường lệ – ngồi với nhau để than khổ. Tình cờ Thượng Đế vi hành đi ngang qua đám đàn bà đó, nghe họ đang túm tụm nhau mà thở dài rồi đua nhau kễ lể đủ thứ, bất chợt một bà nói:

- Thượng Đế không công bằng tí nào cả…

Các bà khác hùa theo:

- Đúng đấy, không công bằng tí nào.

Chà…chà…các bà này thật quá đáng, dám trách ta không công bằng sao? Ngài liền ghé vào ngồi trước mặt họ và hỏi:

- Nào; nói cho ta biết tại sao các con cho rằng ta không công bằng?

Một bà khá trẻ nói ngay:

- Thưa Ngài, cùng là con người mà sao đàn bà chúng con khổ thế? Còn đàn ông thì sung sướng quá chừng.

Thượng Đế vuốt bộ râu dài trắng như mây; hỏi lại:

- Nói chính xác ta nghe; các con khổ như thế nào?

-Thưa Ngài, tại sao mỗi tháng…”đến kỳ” là chúng con đau đớn, dơ dáy và hôi hám, còn đàn ông thì không phải chịu những điều đó?

Thượng Đế cười ha hả, ngài hỏi lại:

- Này, ta hỏi thật nhé; các con có muốn mình luôn xinh đẹp không?

- Dạ có chứ ạ, chúng con… ai mà chẳng thích đẹp.

- Các con có thích một làn da trắng mịn màng, đôi môi hồng và cặp mắt long lanh không?

- Dạ có.

Thượng Đế vuốt râu; hỏi tiếp:

- Các con có muốn mình giống như mấy người đàn ông kia rất là mạnh bạo; bắp tay to cuồn cuộn vì phải săn bắn và làm những việc nặng nhọc, đôi chân nổi đầy gân vì phải trèo đồi lội suối đi tìm lương thực đem về cho các con? Da mặt họ thì đen đúa sần sùi vì phải đi ngoài nắng gió… râu ria lởm chỡm, lông lá xồm xoàm…Sao? Có muốn như vậy không?

Nguyên một đám đàn bà xua tay le lưỡi:

- Eo ơi…xấu lắm…chúng con không muốn giống như họ đâu.

Lúc này thì Thượng Đế mới đằng hắng giải thích rằng:

- Này nhé; Các con phải chịu đựng mỗi tháng một lần “cái chuyện ấy” vì chính nhờ bị “cái chuyện ấy” nên nó mới làm cho làn da của các con trơn láng mịn màng, tóc các con óng mượt… làm cho dáng người các con trông yếu đuối, thon gọn và xinh đẹp. Vì đàn ông không có “cái chuyện ấy” nên họ mới mạnh bạo cứng cáp, khô khốc thô ráp…

Ngài lại hỏi:

- Thôi thì như thế này nhé; để ta hoán đổi cho các con…chịu không?

Tức thì mấy bà nhao nhao lên:

- Thưa không; thà chịu “cái chuyện ấy” mỗi tháng một lần mà được xinh đẹp thì sung sướng hơn.

- Vậy thì các con còn trách móc ta không công bằng nữa thôi?

Lập tức mấy bà chặp tay xá Thượng Đế:

- Dạ, Ngài tha tội cho chúng con…chúng con lỡ miệng vì không biết.

Thượng Đế đứng lên, Ngài lắc đầu và bay tiếp vào không trung.

Kể từ đó đàn ông có thêm một từ “ Phái Mạnh” hay “Phái Mày Râu” để chỉ về mình. Còn các chị đàn bà thì nhận được một danh xưng rất mỹ miều là: “Phái Đẹp” hay “Phái Yếu”… dành riêng mỗi khi nói về các bà.

     
♣ ♣ ♣

Thượng Đế cũng chưa được yên thân; vì một bữa kia Ngài cũng đi vi hành trong trái đất, ngang qua một nhóm đàn ông đang ngồi tán gẩu, ngài nghe họ thốt lên lời than thở:

- Chán quá trời quá đất mấy con mụ vợ…

Hễ nghe có tiếng “Trời” là Thượng đế đáp xuống ngay, Ngài hỏi:

- Ai vừa than trời vậy? Mà than về chuyện chi?

Thế là một trong số những người đàn ông ngồi đó thở dài:

- Thượng đế ơi, Ngài sinh ra làm chi cái giống đàn bà…chúng nó chỉ toàn làm khổ đám đàn ông tụi con mà thôi.

Ngài chắc lưỡi hỏi:

- Nó ra làm sao? Nói ta nghe xem nào.

Một người gải đầu bực dọc:

- Ngài ơi, mấy “con mẹ” đàn bà suốt ngày chỉ ưa soi gương chải chuốt làm đẹp, rồi thì lúc nào cũng ỏng a ỏng ẹo nũng na nũng nịu đòi hỏi hết cái này đến cái khác…miệng thì cứ ưa ca cẫm phân bì so sánh nọ kia…

Thượng đế cười ha hả:

- Ta hỏi các con nhé, vậy chớ mỗi khi đi ra ngoài về các con có muốn thấy một thằng người giống y chang như mình: to lớn cứng ngắt, râu ria lông lá xồm xoàm, da sần sùi thô ráp…đứng chờ con? Hay các con muốn có một người phụ nữ chân yếu tay mềm…xinh đẹp đứng chờ mình?

Đám đán ông lắc đầu quầy quậy:

- Ái dà…không được đâu Thượng Đế ơi, tụi con đâu muốn có một thằng y chang như mình đứng chờ mình ở nhà…chán chết luôn.

Thượng Đế lại vuốt bộ râu trắng xóa:

- Vậy thì các con phải chấp nhận sự ỏng a ỏng ẹo, nũng na nũng nịu của mấy bà…Suy cho cùng thì mấy bà ấy soi gương là chỉ muốn coi thử mình đã đẹp chưa? Để đón chồng về nhà ấy mà…các con là đàn ông thì phải biết thông cảm cho đàn bà chứ. Họ chỉ muốn làm đẹp để cho các con ngắm thôi mà…đúng không nào?

À…thì ra là vậy, mấy ông không còn than “trời” nữa. Thế nhưng…Ngài cũng chưa được yên thân.

Thượng Đế vẫn còn ở rất gần với đám con dân của Ngài, Ngài vẫn ưa đi vi hành nơi này nơi nọ. Hôm đó tình cờ đi ngang qua cái chợ Ngài thấy có một đám đông đàn bà đang ngồi túm tụm, rồi Ngài nghe có những tiếng than thở trách móc:

- Thượng Đế không công bằng gì hết trơn.

- Ờ, tui cũng thấy Thượng Đế chỉ thương bọn đàn ông mà chẳng thương chi đàn bà tụi mình.

Thượng Đế đáp xuống trước mặt họ, Ngài hơi giận một tí nên sắc mặt của Ngài có vẻ nghiêm nghị:

- Sao nữa; sao lại nói ta không công bằng?.

Lần này là một chị hơi già trả lời:

- Thưa Ngài, tại sao ngài lại bắt chúng con phải mang thai trong khi đàn ông không phải chịu điều này?

Trước khi trả lời thì Thượng đế hỏi ngược lại:

- Vậy chớ các con có thấy người đàn ông nào có một “ cái lỗ ” như đàn bà các con không? Hay là họ có một “ cái vòi ”.?

- Dạ, chỉ đàn bà chúng con mới có “cái lỗ” thôi ạ. Còn đàn ông thì…có một “cái vòi”.

Thượng Đế cười và giải thích rằng:

- Vì đàn bà các ngươi mỗi tháng một lần “ bị chuyện ấy”, nó từ trong “cái lỗ” chảy ra, và cái lỗ này dùng để đựng em bé. Còn đám đàn ông không có nơi đựng em bé…cho nên đàn ông không phải mang thai.

- Nhưng mà Thượng Đế ơi, mỗi lần chúng con mang thai thì mệt nhọc, nặng nề lắm, lại còn bị thai nó hành ói mữa…lung tung. Rồi khi sanh…đau đớn lắm Ngài ơi.

Thượng Đế nhíu mày suy nghỉ…kể ra mấy đứa đàn bà này nói cũng phải; đã bắt chúng nó mang nặng mà lại còn để chúng nó phải đẻ đau thì quả là tội nghiệp hết sức.

Ngài hỏi:

- Vậy chớ bây giờ các con muốn như thế nào để cho các con có được sự công bằng đây?

Đám đàn bà bàn tán góp ý một hồi, sau đó một người đại diện đứng lên nói:

- Thưa Ngài, bây giờ để cho công bằng thì…

- Thì sao? Con nói đi.

- Dạ thưa Ngài…bây giờ Ngài nên để cho đàn ông phải đau đẻ.

- Phải đó thưa Ngài, đàn bà tụi con mang nặng còn đàn ông thì đau đẻ, như vậy là công bằng nhất.

Ngài hỏi lại:

- Các con đã suy nghỉ kỷ chưa? Có hối hận không?

Đám đàn bà nhao nhao tranh nhau trả lời:

- Chúng con đã suy nghỉ kỷ rồi và không hề hối hận đâu ạ. Khi người đàn bà mang thai đến ngày phải sanh con thì người đàn ông phải đau đẻ.

Thượng Đế gật đầu đồng ý, ngay sau đó Ngài ra quyết định:

- KỂ TỪ NAY; LOÀI NGƯỜI TRÊN TRÁI ĐẤT NÀY THÌ: ĐÀN BÀ CHỊU MANG THAI CÒN ĐÀN ÔNG PHẢI ĐAU ĐẺ CHO CÔNG BẰNG.

Tuy là Ngài ban ra quyết định ấy để chìu theo ý của đám dân con đàn bà nhưng trong lòng Ngài luôn có một điều gì đó áy náy, không biết cái quyết định ngài đưa ra nó có làm cho con người trên trái đất của ngài bị…lộn xộn không đây?

Lúc này Thượng Đế bớt đi vi hành, Ngài nghỉ rằng bọn đàn bà có lẽ cũng tạm yên ổn không còn đòi hỏi sự công bằng nữa nên chi Ngài ở trên Thiên Đàng mà vui với cảnh trời ở trên đó. Nhưng rồi một hôm Ngài bổng nhớ đám con cái của mình ở dưới trần thế quá…không biết chúng nó sống như thế nào đây? Có được tốt không? và Ngài lại đi vi hành một chuyến.

- Trời ơi là trời…xuống đây mà coi nè…khổ quá đi ông trời ơi

- Ông Trời chơi ác thiệt…

Thượng Đế ngạc nhiên quá chừng, Ngài tức khắc đáp xuống, đứng trước mặt một đám đông loài người vừa có cả đàn ông lẫn đàn bà đang kêu la om sòm. Ngài hỏi:

- Có chuyện gì mà các con la um sùm vậy?

Đám người đó liền bu quanh Ngài mà phân bua:

- Ngài coi…Ngài đưa ra cái quyết định “Đàn bà mang thai còn đàn ông đau đẽ”…bây giờ thì mọi chuyện nó trở nên quá kinh khủng.

Thượng Đế vuốt bộ râu dài từ tốn hỏi:

- Chuyện ra làm sao hảy trình bày cho ta nghe coi nào.

Một người đàn ông đứng lên nói:

- Thượng Đế có biết không? Ở nhà vợ con mang thai tới ngày sinh mà con chẳng hề đau đẻ tí nào, trong khi đó cái thằng bên nhà hàng xóm nó lại ôm bụng quằn quại rên la…đau đẻ…

Tiếp theo là một bà đã già lớn tiếng khóc lóc:

- Ngài ơi, con nào có mang bầu gì nữa đâu kia chứ, vậy mà chồng con thì…tự nhiên ôm bụng kêu đau đẻ quá chừng.

- Thượng đế ơi, bây giờ thì lúc nào chúng con cũng phập phồng sống trong nỗi lo âu hồi hộp. Hễ vợ con mà mang bầu thì con không biết là mình sẽ đau đẻ hay là thằng nào đây?

- Con cũng vậy, cứ nơm nớp lo sợ ông chồng con một hôm bỗng nhiên kêu đau bụng đẻ trong khi con không mang bầu…

Người nào cũng dành nhau để than thở kể lể làm Thượng Đế nghe mà muốn điên cái đầu. Cuối cùng thì Ngài hỏi:

- Vậy bây giờ các ngươi muốn ta giãi quyết cho các ngươi như thế nào đây thì các ngươi mới vừa lòng? Cứ suy nghỉ cho thật kỷ.

Mỗi lần mà Thượng Đế gọi các con dân của Ngài bằng “ngươi” thì có nghĩa là Ngài đang rất bực mình.

Thế là bầy con dân của Ngài cùng nhau bàn bạc, cải qua cải lại chí chóe, người đưa ra ý này, kẻ đưa ra ý nọ. Thượng Đế ngồi nghe mà chóng cả mặt, Ngài chỉ biết vuốt chòm râu bạc phơ và nhìn lên bầu trời xanh. Chừng như đám con dân của Thượng Đế đã bàn bạc xong xuôi, một người đại diện đứng lên nói:

-Dạ, kính thưa Thượng Đế…chúng con đã bàn và thống nhất với nhau xong rồi ạ…

Thượng Đế ngừng nhìn trời, Ngài quay lại đám dân con, hỏi:

- Thế nào? Bây giờ thì các con muốn sao?

Khi Thượng Đế gọi “các con” có nghĩa là Ngài bớt giận, đại diện là một người đàn ông có vẻ già nhất trong bọn khoanh tay thưa rằng:

- Thưa Thượng Đế…chúng con quyết định rằng…lúc trước Ngài đã tạo ra như thế nào thì bây giờ xin Ngài cho chúng con được trở về như thế ấy; nghỉa là đàn bà mang thai thì đàn bà phải chịu đau đẻ. Còn đàn ông chúng con sẽ phải làm những công việc cực nhọc để nuôi vợ và con cái.

Thượng Đế quay qua hỏi các bà:

- Các con đồng ý như vậy chứ?

Các bà cúi đầu “Dạ” một tiếng thật lớn. Thượng Đế nói tiếp:

- Vậy thì từ nay những con mụ đàn bà này đừng có kêu ta ra mà than thở, đòi hỏi này nọ nữa nhé. Ta đã tính sự công bằng rất chính xác cho các con rồi…thế mà cứ ưa lộn xộn. Thôi; Ta tuyên bố rút lại quyết định lúc trước, cứ đàn bà mang thai thì phải chịu đau đẻ. Với lại từ lâu ta đã cho các con cái quyền Tự Do rồi mà…không được kêu Trời nữa nhé.

Đám đông vui mừng vổ tay reo hò vang rần.

Thượng Đế vừa bỏ đi vừa than:

- Đàn bà…thật là rắc rối…nhưng vì chúng nó thật là đẹp nên chi…

Đàn bà không chỉ là rắc rối thôi đâu, mà lại còn khó hiểu nữa kìa. Thượng Đế cũng chưa được yên thân mặc dù các bà đã hứa là không than trách, không phân bì đòi hỏi nọ kia…nhưng các bà lại rất mau quên.

Lâu thật là lâu Thượng Đế không đi vi hành bởi vì Ngài nghỉ rằng mọi chuyện ở dưới trần coi như đã được lập lại trật tự kể từ sau ngày Ngài rút lại cái quyết định gây ra những chuyện “dở khóc dở cười” ấy.

Một ngày đẹp trời nọ Thượng Đế từ trên chín từng mây thong dong hạ xuống trần. Ngài giật mình hoảng hốt khi thấy có rất nhiều…rất nhiều và…rất là nhiều các cô các bà đang xếp thành hàng ngang; hàng dọc lộn xộn mà đi biểu tình; hoan hô đả đảo tùm lum vang rần. À thì ra các bà các cô đang đòi bình đẵng, bình quyền gì gì nữa đó. Ngài lắc đầu chán nãn.

Không như những lần trước là Ngài sẽ đứng vào giữa họ để hỏi han và giải quyết. Lần này thì Ngài lẳng lặng trở về trời; ngự trên mây nhìn xuống đám lộn xộn và nói một mình:

- Thôi thì kệ chúng nó, mình đã ban cho chúng nó cái quyền được tự do rồi, nên…chúng nó muốn làm gì thì làm…Đàn bà thật…khó hiểu, ta đây là Thượng Đế mà còn không hiểu được chúng nó thì đám đàn ông kia làm sao mà hiểu chúng nó cho được. (hình như Thượng Đế có vẻ thiên vị bọn đàn ông khi nói câu này?)

Đàn bà khó hiểu bởi vì…đó cũng là do Ngài đã vô ý làm nứt một đường lằn “nơi ấy”; vết nứt này nó ăn luồng, sâu thăm thẵm và ẩn kín tận bên trong nên chi…ai mà thấy được? Vì không thấy được nên cũng khó mà hiểu được đàn bà. Còn đàn ông thì…chỉ là một cục đất sét “dư” nhỏ xíu; mà cũng là do Ngài vô tình liệng bỏ…nó lại nằm lồi ra bên ngoài rất dể thấy nên chi người đàn ông họ đơn giản và dể hiểu lắm.

     
♣ ♣ ♣

Sau này Thượng Đế không còn đi vi hành dưới trần thế nữa dù ngài biết rằng có rất và rất nhiều người than thở kêu xin Ngài điều này điều nọ, nhưng Ngài chỉ ban phát cho những ai thật sự gặp điều khó khăn cần đến sự giúp đỡ của Ngài và Ngài thấy rằng cần nên giúp họ.

Vì Ngài không còn đi vi hành nên không có ai được thấy Ngài như…

…Ngày xửa ngày xưa…


ÁNH ĐÈN BÊN CỬA SỔ











ÁNH ĐÈN BÊN CỬA SỔ








H uy lột tờ lịch của ngày hôm qua xuống, hôm nay là ngày thứ ba của tuần thứ hai Huy và mẹ dọn về căn nhà này, căn nhà có hai phòng ngủ, một phòng khách, phía sau là cái bếp liên thông với phòng ăn và một phòng vệ sinh, bên hông nhà có lối đi riêng rộng chừng một mét, phía trước là cái sân đủ để mẹ anh mở một tiệm bán tạp hóa hay quán cà phê cóc, phía sau nhà còn một khoảng đất trống. Dù chỉ là căn nhà nhỏ nhưng đó là cả một tài sản lớn của mẹ và anh đã chắt chiu dành dụm bao nhiêu năm trời mới có được.

Kể từ ngày cha anh đi theo tiếng gọi của "con tim không ngủ yên", từ khi nhân vật thứ ba xuất hiện, nó như một trận bão lớn, hay như cơn sóng thần, hoặc như một giòng thác lũ, nó cuốn phăng và làm tan nát mọi thứ trong gia đình anh, nó xóa sạch những ngày hạnh phúc, đầm ấm, yên vui, nó đẩy mẹ con anh ra khỏi ngôi nhà mà gia đình anh đang sống, nó đẩy cha anh và người chị gái hơn anh hai tuổi đi theo nhân vật thứ ba đến tận chân trời góc bễ nào đó, nói chung là nó đã hủy hoại hạnh phúc gia đình anh không một chút xót thương.

Bằng tất cà nghị lực, ý chí và tình thương đối với đứa con trai, mẹ anh đã đứng dậy, cố quên đi nỗi đau đớn, bà không từ chối làm bất cứ một công việc gì - miễn là lương thiện - bà vất vả, chịu đựng biết bao khổ nhọc để có tiền cho con trai đến trường. Anh không phụ công lao và tình yêu thương, sự kỳ vọng của mẹ. Ngày anh tốt nghiệp đại học là ngày mẹ anh sung sướng ngất trời, bà tự hào về anh nhưng lại chạnh lòng xót xa khi nghĩ và nhớ tới đứa con gái của mình, nó phải xa bà khi tòa phán quyết cho cha nó được quyền nuôi nó.

Huy được nhận vào làm ở một xí nghiệp cơ khí theo ngành anh đã học. Ngoài giờ làm việc ở công xưởng, thình thoảng Huy nhận thêm việc về nhà. Tiền lương của anh, anh đưa hết cho mẹ, còn tiền làm thêm thì anh dùng để tiêu vặt, ước mong của hai mẹ con là mua một căn nhà nho nhỏ... Nhưng rồi... trong một lần bất cẩn anh đã để cho cái máy tiện nó tiện đứt luôn hai ngón tay của anh.

Sau khi mua căn nhà này, hai mẹ con đã bỏ ra rất nhiều thời gian công sức để tu bổ, sơn phết, làm mới lại, nay thì trông nó rất xinh đẹp, dễ thương và ấm cúng. Mẹ anh nhìn cơ ngơi của mình, sung sướng mãn nguyện nói với anh:

- Chưa bao giờ mẹ cảm thấy hạnh phúc như bây giờ, mẹ con mình được làm chủ một căn nhà, thoát cảnh phải ở mướn nhà người ta, chỉ còn một điều này nữa thôi là mẹ... không còn ao ước gì hơn. Nhưng đều do ở con hết đó.

Huy ngạc nhiên hỏi mẹ:

- Điều gì mà do ở nơi con?

Mẹ anh cười cười, ướm lời:

- Thì... chừng nào con chịu cưới vợ, sanh con để mẹ có cháu nội ẳm bồng, thì coi như lúc đó tâm nguyện của mẹ được hoàn thành.

Huy cười ra tiếng:

- Mẹ ơi! mẹ thấy tay con đây không? bị cụt mất hai ngón; ngòn trỏ với ngón giữa... cô nào mà thèm ưng người con trai "thiếu ngón"? mấy cô thích kiếm mấy anh chàng "thiếu gia", không ai đi thương một người "thiếu ngón" như con đâu.

Mẹ anh thở dài nhìn đứa con trai của mình, năm nay Huy đã hai mươi bốn tuổi rồi, ở thành phố thì con trai tuổi này cũng đã có một hai mối tình vắt vai, còn ở thôn quê thì cũng đã hai ba mặt con, còn con trai bà lúc nào nó cũng mang mặc cảm về bàn tay trái mất hai ngón. Nhớ lại cách đây hai năm, khi Huy bị cái máy tiện cùa xí nghiệp "cắn" đứt của anh hai ngón tay "ăn nói". Huy buồn chán đau khổ lắm, kể từ ngày mất đi hai ngón tay, anh không còn cầm đến cây đàn guitar để dạo những khúc tình ca, vì Huy đàn guitar rất hay. Cây đàn như là một người bạn vô cùng thân thiết của anh, nó hiểu tâm tư tình cảm của anh, nó biết rõ lúc nào anh vui, lúc nào anh buồn hay đau khổ, nó an ùi anh mỗi lúc anh ôm nó vào lòng, bàn tay trái của anh với những ngón dài bấm từng note nhạc, lướt từng phím, năm ngón tay phải của anh gảy vào sáu sợi dây đàn phát ra những âm thanh khi trầm buồn chơi vơi, khi vui tươi nhảy nhót. Lúc đó anh và cây đàn trở nên một, tiếng đàn hòa với tiếng lòng của anh, cả hai hiểu nhau, gần gũi với nhau hơn ai hết.

Nhiều khi anh đưa bàn tay thiếu mất hai ngón của mình lên ngắm nghía, anh khát khao được ôm cây đàn vào lòng như ôm người yêu, anh ước ao bàn tay anh vẫn còn nguyên vẹn năm ngón, để anh làm rung lên những nốt nhạc của lòng mình qua từng âm thanh của cây đàn. Nhưng anh nhìn mãi nhìn hoài bàn tay mình, nó vẫn thiếu hai ngón, mỗi lẫn như vậy thì anh bật lên tiếng khóc đầy xót xa tiếc nuối.

Mất hai ngón tay nhưng cuộc sống của mẹ và anh vẫn phải tiếp tục, không thể ngồi đó để mà khóc thương mãi. Nhờ khéo tay và có khiếu thẫm mỹ cao, anh học nghề điêu khắc trên những khúc cây, những tấm ván gỗ, sau đó anh nhận hàng về nhà làm, bàn tay ba ngón của anh không làm giảm đi những nét tinh tường của tranh gỗ hay những khúc cây. Anh say mê thổi hồn và sức sống vào những tác phẫm của mình, có một điều là những đôi mắt trên tranh hay những bức tượng gỗ lúc nào cũng mang một vẻ buồn mênh mang sâu lắng, còn nét mặt thì luôn trầm tư, khắc khoải.

Nhờ công việc khắc tranh và đục tượng gỗ, nên anh dần quên đi nỗi đau không được ôm cây đàn để gảy lên những khúc nhạc lòng, cũng với công việc này mà anh kiếm được khá nhiều tiền, rôi cơ duyên đến với mẹ và anh, hai mẹ con anh đã mua được căn nhà với giá vừa phải, tuy không ở gần thành phố, nhưng cũng không hẳn là vùng ngoại ô, có được một căn nhà như thế này; đối với mẹ con anh thì không còn gì sánh bằng. Gần hai tuần sơn phết sửa sang căn nhà cũ để nó trở nên vừa xinh xắn đẹp đẽ, vừa mới mẻ khang trang, tất cả đều do công lao của hai mẹ con, nhất là của Huy, vì anh vốn là một người có đầu óc nghệ sĩ, đồng thời với khiếu thẩm mỹ tinh tế, anh đã biến căn nhà tầm thường xấu xí thành một căn nhà mới và đẹp như ý, anh trang trí trong nhà bằng những bức tranh và tượng gỗ do chính tay anh tạc thành, cây đàn guitar anh treo trên vách. ở một nơi mà anh cho là đẹp nhất của phòng khách, nhìn chung thì thật là hài hòa, nhìn riêng thì nó thật có hồn, khoàng đất trống ở sau nhà; Huy dự định dựng mái che để làm nơi đục tượng và khắc tranh gỗ.

Vì quá bận rộn trong việc tu sửa căn nhà của mình nên anh không để ý gì đến những ngôi nhà ở chung quanh, nói đúng hơn là anh không để ý đến hàng xóm láng giềng của mình, dù bên cạnh nhà anh là một ngôi nhà lầu hai tầng nằm giữa một khu đất khá rộng, trồng nhiều cây cảnh. Suốt ngày mãi mê với công việc, đêm về mệt nhoài nên anh lăn đùng ra ngủ, anh không nghĩ đến bất cứ điều gì ngoài việc làm đẹp căn nhà của hai mẹ con anh.

Đêm nay có trăng, trăng mười hai nên còn hơi méo. Huy thả lỏng tâm hồn mình theo gió theo trăng, anh ước gì bàn tay mình còn đủ năm ngón, anh sẽ cùng với cây đàn guitar hòa vào nhau bằng những âm thanh, những nốt nhạc, anh và tiếng đàn sẽ bay bổng lên cao... lên cao... Nhưng... thật ngạc nhiên chưa kìa? lạ lùng chưa kìa? khi có tiếng đàn piano từ đâu đây vẵng lại, không xa mà cũng không gần, tiếng đàn nhẹ nhàng, trong sáng, khoan thai, chắc chắn đây là tiếng đàn của một người con gái. Huy ra sân nhìn quanh, rồi anh đi dọc theo lối nhỏ của hông nhà mình, và anh thấy ở bên ngôi nhà lầu, từ ánh đèn trong phòng ở tầng trên, bên cửa sổ là một cô gái đang ngồi trước cây đàn piano, đôi bàn tay của cô gái mềm mại nhẹ nhàng lã lướt trên những phím ngà, mái tóc dài buông xõa ngang vai, thật tiếc là Huy chỉ nhìn được một bên mặt của cô gái; nhưng anh cũng thấy được nét thanh tú từ cái lổ mủi dọc dừa và dáng người mảnh mai của cô.

Huy đứng đó, anh ngẩng đầu nhìn lên cửa sổ phòng cô khá lâu, vì bản nhạc cô gái đàn khá dài, có nhiều tiếng muỗi bay vo ve trên đầu anh, những con muổi còn cắn vào tay, vào mặt anh nhưng Huy không dám đập, sợ rằng bên kia cửa sổ cô gái nghe và biết có người đang nhìn lén mình thì cô sẽ ngưng đàn. Tiếng đàn vẫn nhảy nhót tung tăng, nó hồn nhiên xoáy vào tâm hồn anh làm cho anh xao xuyến ngẩn ngơ, tự nhiên Huy đưa bàn tay thiếu ngón của mình lên ngắm nghía, rồi anh thở dài một tiếng nghe buồn đến nảo nề.

Suốt đêm Huy trằn trọc không sao ngủ được, anh lăn qua trở lại trên giường rỗi thở dài liên miên. Đêm dài lắm mộng, Huy ngồi dậy ra ngoài phòng khách châm điếu thuốc, anh rít một hơi dài rồi nhã ra từng vòng khói tròn. Hút thuốc cũng không làm cho tâm hồn anh được quân bình, Huy lấy cây đàn treo trên tường xuống, anh muốn nắn nót từng phím, gảy từng dây để nói lên tiếng lòng của mình, nhưng bàn tay thiếu ngón của anh nó nhìn anh bất lực, Huy gục đầu xuống cây đàn, bàn tay phải của anh khảy trên sáu sợi dây tạo nên một thứ âm thanh hỗn tạp không giống bất cứ thứ âm thanh nào. Phải chi bàn tay anh đủ ngón, biết đâu mai kia mốt nọ anh và cô gái bên khung cửa sổ sẽ cùng nhau hòa tấu một bản tình ca, một người ngồi trước cây đàn piano, còn một người ôm đàn giutar, cả hai tiếng đàn sẽ hòa quyện với nhau, tan vào nhau... đâu phải cứ là đàn violon thì mới hòa hợp được với đàn piano kia chứ. Mẹ anh nhìn thấy hết những ưu tư buồn rầu của con trai, bà hiều hết nhưng không biết phải làm gì, nói gì để an ủi và làm vơi bớt nỗi dằn vặt trong anh.

Huy bắt đầu để ý nhiều đến ngôi nhà bên cạnh, đáng tiếc là ban ngày anh chỉ được nghe tiếng đàn vào buổi sáng, nhưng không được nhìn thấy cô gái vì cửa sổ buông màng, còn buổi chiếu thì im vắng, không hiểu lý do gì mà buổi chiều cô gái không chịu đàn nhỉ? Nhưng buồi tối thì khác, khi đèn bên trong phòng của cô gái bật lên, qua khung cửa sổ; mắt của Huy được nhìn thấy cô gái ngồi đàn, còn tai của anh được nghe tiếng đàn của cô. Bây giờ mỗi buổi tối khi bên kia tiếng đàn piano trổi lên cùng với ánh đèn màu hồng dịu nhẹ chiếu ra ngoài cửa sồ, thì bên này Huy đem ghế ra kê sát hiên nhà, anh ngồi trong bóng tối để nhìn lên khung cửa sổ nhà bên kia, tâm tư tình cảm của anh bị cuốn hút bởi vẻ mếm mại dịu dàng của cô gái, cùng với tiếng đàn piano thánh thót ở bên tai.

Không thể không làm quen với cô ấy, nhưng mỗi lần nghĩ đến chuyện làm quen anh lại ngần ngại khi nhìn vào bàn tay thiếu ngón của mình. Bản thân anh cùng với căn nhà nhỏ, tuy xinh đẹp nhưng khiêm tốn, thì làm sao anh có thể xứng đáng với người con gái giàu sang nhà bên kia chứ? Nhưng... ước muốn của anh ngày càng lớn, nó thôi thúc anh, nó làm anh ăn không ngon ngủ không yên, cuối cùng thì anh đánh liều.

Anh đón đường chị hai là người giúp việc trong ngôi nhà bên cạnh, anh làm quen:

- Chị à... em tên Huy, là người hàng xóm của chị.

Chị hai coi bộ cũng vui tính:

- À... tui biết cậu rồi, ngày nào tui mà không thấy má cậu với cậu, tui cũng muốn qua chơi làm quen với má cậu nhưng còn ngại... có hàng xóm thì vui quá chừng luôn.

- Chị nè; nếu chị không từ chối, em xin được mời chị vô quán uống cà phê hay nước ngọt nha chị.

Chị hai không ngại ngùng gì khi nhận lời mời:

- Ừa, tui cũng đang khát nước quá trời.

Ly cam vắt đưa ra là chị hai uống một hơi hết sạch, sau đó chị cầm bình trà chế vô ly, cầm muỗng quậy quậy rồi hỏi Huy:

- Tui cũng biết lý do cậu mời tui uống nước, muốn biết về cô chủ của tui chứ gì?

Huy không dấu ý muốn của mình, anh nói:

- Dạ, em thắc mắc là tại sao không thấy cô ấy đi ra ngoài? tại sao cổ không đàn vào buổi chiều mà chỉ đàn vào buổi sáng và buổi tối? và...

Chị hai cười cười, nói đùa như chọc quê chàng trai:

- Tên cổ là gì phải không? chà; uống có một ly nước cam thôi mà phải trả lời nhiều quá. Nhưng thôi, tui thấy cậu cũng hiền lành, đẹp trai nên trả lời cậu đây: Cô tên là Tóc Tiên, mười chín tuổi, buổi sáng có thầy tới dạy đàn, buổi chiều có thầy thuốc tới châm cứu...

Huy trố mắt ngạc nhiên:

- Cô ấy bị bịnh gì mà phải châm cứu?

- Thì cổ bị liệt một chân, còn một chân thì yếu xìu. Cổ ngồi trên xe lăn không hà, tội nghiệp lắm cậu ơi! Tối nào cổ cũng ngồi đàn. Cậu có nghe cô đàn chớ gì? hay không?

Huy gật đầu:

- Hay lắm chị à... Chị có thể cho em biết số điện thoại của cô ấy không chị?

Chị hai cười, nụ cười có vè "mánh mung" khi trả lời Huy:

- Thôi để hôm nào đã, bi chừ tui còn phải đi chợ.

- Vậy ngày mai cũng cở giờ này, ở quán này em mời nước chị uống; nghen chị.

Chị hai đứng lên gật đầu rồi đi nhanh về phía chợ.

Khung cửa sổ sáng đèn, Huy chờ đợi tiếng đàn cất lên, hôm nay anh mua một cái ghế đá về kê bên hông nhà, ngồi ở chỗ này thật dễ dàng và tiện lợi để anh nhìn lên cửa sổ phòng Tóc Tiên, ánh đèn trong phòng của cô không sáng trắng như đèn néon, mà nó có một màu hồng nhẹ rất dịu dàng dễ thương. Tóc Tiên đến bên cây đàn, nghiêng nghiêng dáng người, hai bàn tay mười ngón đưa lên hàng phím và rồi tiếng đàn piano ngân lên, thánh thót vui tươi. Huy giật mình khi cô gái quay đầu nhìn ra phía cửa sổ, cô đẹp quá đi thôi. Hình như cô hơi cúi xuống nhìn anh thì phải? Chắc chắn đêm nay Huy sẽ không ngủ được, chắc chắn đêm nay Huy sẽ mơ tưởng chuyện mình cùng với cô ấy hòa tấu những bản tình ca, và chắc chắn từ nay trái tim anh không ngủ yên. anh bâng khuâng xao xuyến quá.

Chị hai dõng dạt kêu:

- Làm cho tui một ly cà phê sữa đá đặc biệt. Còn cậu Huy uống gì?

Huy cười nhẹ:

- Một ly cà phê đá, một gói thuốc lá con mèo.

Chị hai liếng thoắng:

- Hôm qua tui kể chuyện cho cô chủ tui nghe rồi, cô Tóc Tiên la tui sao nhiều chuyện, bị vì cô không thích ai biết là cô bị tật nguyền phải ngồi xe lăn, cậu không biết đó chớ; cổ khóc hoài, cũng may mà cô đàn dương cầm hay, với lại cổ mê đàn dương cầm lắm nên cũng nguôi ngoai.

Huy đưa bàn tay thiếu ngón ra cho chị hai coi, anh kể:

- Em cũng bị mất hai ngón tay nè chị, ngày trước em đàn guitar hay lắm, em cũng rất mê đàn, nhưng từ ngày bị tai nạn mất mấy ngón tay, em không đàn được nữa nên buồn lắm... chị cho em số điện thoại của Tóc Tiên được không chị?

- Trời ơi!, cũng phải từ từ chớ, làm sao mà gấp được, tui còn phải hỏi ý cổ nữa chớ cậu. Thôi thì để ngày mai vậy, cũng ở quán nước này nghen.

Thêm một lần uống ly cam tươi, lại thêm một lần uống cà phê sữa đá, chị hai mới cho anh số điện thoại của Tóc Tiên. Mẹ anh từng ngày thấy sự thay đổi nơi con trai mình, bà mừng ví trông anh có vẻ tươi vui hơn trước, bà cũng có phần ngạc nhiên khi thấy anh chuyển tay ôm cây đàn guitar. Trước kia khi chưa bị mất hai ngón tay, anh cầm cần phím phía bên này, bây giờ anh chuyển qua phía bên bàn tay phải, nó còn đủ năm ngón để bấm những note nhạc. Anh miệt mài say mê tập luyện mỗi khi không cầm búa, cầm đục để khắc tranh, tạc tượng. Khoảng trống phía sau nhà anh mua tole, cây để dựng lên một "xưỡng" làm việc. Bà không biết rằng chính nhờ những lời khuyến khích nhắn gởi qua điện thoại của cô láng giềng Tóc Tiên mà con trai bà chí thú tập luyện, mặc dù không dễ dàng gì, nó cũng khó khăn như lúc khởi đầu. Nhưng anh đã thành công.

Những tin nhắn, những lời hẹn hò không giống như bao nhiêu người yêu nhau hò hẹn, vì họ chỉ gặp nhau, nhìn thấy nhau qua khung cửa sổ khi ánh đèn trong phòng Tóc Tiên được bật sáng. Với hai người thì những tin nhắn qua điện thoại là niềm vui, là hạnh phúc. Sáng nay Huy nhờ chị hai đưa tặng cho Tóc Tiên một bức tranh gỗ do anh khắc, bức tranh rất đẹp, loại gỗ cũng rất đẹp, đó là tất cả tâm huyết và tình cảm cùa anh. Tối nay anh thấy Tóc Tiên đến sát bên cửa sổ, tất cả đèn trong phòng được bật sáng, bên hông nhà của anh, Huy cũng bật đèn, anh ngồi trên ghế đá nhìn lên cửa sổ phòng cô, hai người thấy nhau qua ánh đèn, hai trái tim rung động hòa chung một nhịp. Huy đưa cây đàn guitar lên cho Tóc Tiên thấy, cô gật đầu quay trở lại ngồi vào trước cây đàn piano, dạo lên một khúc nhạc khởi đầu. Huy ngạc nhiên sung sường vì đây là bản nhạc mà anh rất thích và thường xuyên đàn mỗi khi có tâm trạng vui buồn. Anh đã luyện tập thành thục bàn tay mình khi chuyển cần bấm phím. Hai người đang hòa tấu bản Ballade pour Adeline. Khi vừa hết bản nhạc thì Tóc Tiên chuyển ngay qua bài Turkish Rondo, đây cũng là bản nhạc anh thích, nhưng Huy hơi luống cuống vì bản nhạc này có tiết tấu khá nhanh, anh hết sức cố gắng để tiếng đàn guitar của anh bắt kịp được tiếng đàn piano của cô. Và cả hai tiếng đàn đã hòa cùng một giai điệu.

Bên kia, ở trên tầng lầu cao là tiếng đàn piano thánh thót, bên dưới này là tiếng đàn guitar trầm lắng, tiếng đàn của anh nương theo tiếng đàn của Tóc Tiên để cả hai cùng hòa chung với nhau nên một.

Bây giờ thì nỗi mong chờ của Huy là: mỗi buổi tối khi ánh đèn bên trong phòng Tóc Tiên chiếu ra cửa sổ, tiếng đàn piano thánh thót vang lên, cũng là lúc mà niềm vui và hạnh phúc cùng ập vào tâm hồn Huy, nó cuốn phăng mọi ưu phiền mệt nhọc trong lòng anh, rồi khi anh ôm cây đàn guitar ra ngồi trên ghế đá bên hông nhà mình, nhìn lên cửa sổ phòng Tóc Tiên... ấy là lúc con tim anh ngất ngây... ngất ngây...

Huy trồng cây hoa Tóc Tiên dọc theo hàng rào, nó mọc rất nhanh, khi mùa mưa đến thì Tóc Tiên đã phủ xanh hàng rào nhà anh, lá tóc tiên thanh mảnh, hoa Tóc Tiên màu đỏ bé xíu, momg manh nở đầy trên cây làm đẹp thêm bờ rào.

Chuông điện thoại của Huy reo khúc nhạc báo hiệu, anh mở máy, sung sướng khi thấy số điện thoại của Tóc Tiên, anh áp máy vào tai, nghe giọng nói của cô mà như uống giòng nước suối mát ngọt:

- Alô... Anh Huy ơi! là Tóc Tiên...

- Anh nghe đây.

Hình như Tóc Tiên vừa khóc xong vì giọng nói của cô buồn và trầm lắm:

- Xa em... anh có nhớ có buồn không?

Huy nhảy nhỗm:

- Sao? cái gì? em nói...

- Sáng nay một ông bạn của ba mẹ em ở bên Nhật qua Việt Nam, đến thăm ba mẹ rồi nói là cái chân của em nều đưa qua Nhật thì hy vọng được chữa lành. Ba mẹ quyết định cho em qua Nhật chữa bịnh. Em phải đi thôi...

Huy im lặng, anh không thể nói được gì vì cái tin này, Có tiếng Tóc Tiên bên kia đầu dây:

- Alô... anh ơi!... sao anh làm thinh vậy?

- Bất ngờ quá làm anh... không nghĩ gì được nên không biết nói gì.

- Em buồn lắm khi phải đi xa, nhất là không được cùng anh hòa tấu những bản nhạc mà anh và em cùng yêu thích. Nhưng cái chân bị liệt của em... em vẫn luôn ao ước nó trở lại bình thường như xưa, suốt ngày ngồi trên xe lăn khổ lắm anh à.

- Anh biết chứ, xa em anh cũng đau khổ vì buồn nhớ, nhưng đành chịu vây. Em đi chừng bao lâu?

- Cũng không biết... nhưng... anh hứa là sẽ chờ đợi em?

- Anh hứa.

- Vậy thì nhất định em sẽ về.

Tóc Tiên đi được bao nhiêu lâu rồi nhỉ? lúc đâu anh còn đếm từng ngày, sau đó nhìn lên lịch anh đếm từng tháng, Nhưng bây giờ thì anh đếm từng năm. Anh không sao liên lạc được với Tóc Tiên, anh cũng không gặp được chị hai để có thể biết chút ít tin tức của Tóc Tiên, vì bên nhà cô lúc nào cũng cửa đóng then gài. Một sáng thức dậy Huy thấy có nhiều người lạ dọn đồ đạt vào nhà của Tóc Tiên. Họ là chủ mới!

Cửa sổ phòng của Tóc Tiên ngày đó, nay không còn ánh đèn màu hồng nhạt mỗi đêm, mà là ánh đèn neon sáng trắng. Không còn âm thanh của tiếng đàn piano nhe nhàng thánh thót, mà thay vào đó là tiếng nhạc ồn ào chát chúa...

Huy biết sẽ không bao giờ anh còn được nhìn thấy ánh đèn màu hồng nhạt dịu nhẹ bên cửa sổ phòng của Tóc Tiên, không bao giờ được thấy dáng người mảnh mai, nét mặt thanh tú của cô, nhưng điều làm cho tâm hồn anh đau đớn nhất; ấy là anh không bao giờ còn được nghe tiếng đàn piano của cô, và cây đàn guitar cùa anh sẽ mất đi phân nữa tiếng tơ lòng.

Tâm hồn anh đang chết từng ngày... từng ngay... cho đến bao giờ?

Tóc Tiên ơi!...


NÀNG EVA ĐÃ XAO XUYẾN…

 










NÀNG EVA ĐÃ XAO XUYẾN…







B uổi tối sau khi ăn cơm xong và dọn dẹp mọi thứ trong bếp được gọn gàng sạch sẽ, nàng tắm rửa thật kỹ lưỡng, thơm tho rồi bận một bộ đồ màu vàng nhạt hơi mỏng nhưng rất mịn và ra ngoài phòng khách hỏi chồng – đang xem tivi tường thuật trực tiếp trận bóng đá gì gì đó – một cách rất là dễ thương:

- Anh ơi, em mới mua bộ áo quần này, anh xem có đẹp không?

Chồng không nhìn mà trả lời:

- Úi chà, miễn em thấy đẹp là được rồi.

Nàng kỳ kèo:

- Nhưng mà…em mặc là để cho anh nhìn…

Chồng hơi bực mình rồi đây:

- Sao cũng được mà…người ta đang xem ti vi...phiền hà quá đi.

Nàng cụt hứng bỏ vô phòng với sự ấm ức trong lòng “Đêm nay đừng hòng đụng đến tui…dù chỉ là…một ngón tay”.

Sáng nay dậy sớm để trang điểm kỷ hơn những ngày khác một tí, bởi cái áo đầm mới mua hôm cuối tuần, nàng nâng niu mặc vào người, soi gương rồi tủm tỉm cười thích ý vì thấy mình khá đẹp. Bên ngoài cửa chồng nàng luôn miệng hối thúc:

- Lẹ lẹ cái coi…kẹt xe là trể nãi công việc của anh đó nghe.

Nàng bước ra ngoài, đứng trước mặt chồng xoay một vòng, cười tươi rói:

- Anh à, anh nhìn xem em thế nào?

Chồng liếc thoáng qua một cái rồi trả lời:

- Được rồi…đã bị trể giờ mà còn điệu hạnh quá đi.

Lòng bực bội vì cụt hứng, nàng dằn dỗi leo lên ngồi phía sau lưng chồng, tay nắm cứng cái gọng xe…hết muốn ôm eo chồng.

Trưa nay chồng đã alo cho nàng để thông báo rằng:

- Chiều nay anh về hơi muộn, em cứ “tự túc” đừng chờ anh.

Nàng hỏi:

- Vậy anh có ăn cơm tối không?

Chồng vội vội vàng vàng:

- Có, cúp máy nghen.

Thật khó chịu khi chồng rất hà tiện những lời nói ngọt ngào với nàng, tại sao vậy nhỉ? Lời nói có mất tiền để mua đâu kia chứ? Thế mà cũng keo kiệt.

- A…chị…sáng giờ đang tìm dịp để khen chị đây…

Đó là anh chàng làm cùng công ty nhưng khác phòng, anh chàng này tầm tầm thì cũng đồng trang lứa với nàng, có thể là nhỉn hơn chút xíu, dung dáng nhan sắc thì thua chồng của nàng, cỡ một bảy một mười.

- Khen tôi điều gì?

Anh chàng cười:

- Hôm nay chị mặc cái áo thật là đẹp, hợp với chị hết sức.

Nàng hơi bối rối nhưng rất vui:

- Cám ơn nhé.

- Có gì mà cảm ơn, tôi chỉ nói lên sự thật thôi mà… mặc cái áo này trông chị trẻ và tươi rói…đẹp à nghen.

Thật là sung sướng khi được nghe những lời khen tặng của một người đàn ông. Anh chàng lại hỏi:

- Anh ấy chưa tới đón chị sao?

Nàng lắc đầu, lòng hơi buồn:

- Tôi phải tự túc…

Anh chàng nhanh nhẹn thể hiện sự tốt bụng:

- Để tôi đưa chị về…xinh như thế này ai lại đi xe ôm.

Nàng không từ chối mà còn ra điều kiện:

- Vậy cho tôi ghé vô chợ mua ít đồ nhé.

Nụ cười vui vẻ tươi rói nở trên môi của anh chàng:

- OK. Mời người đẹp lên xe.

Xe chạy lòng vòng qua những con đường đẹp nhất trong thành phố, đôi khi vấp phải những nắp cống ven đường khiến chiếc xe nhồi lên một cái mạnh, nàng sợ bị ngã nên theo phản xạ tự nhiên liền…ôm eo…đồng nghiệp…rồi vội thả tay. Hơi hồi hộp nhưng cũng…vui vui. Dù sao thì cũng phải hỏi một câu:

- Đi đâu mà lòng vòng vậy?

Anh chàng ngoái cổ ra sau mà trả lời để nàng nghe cho rõ:

- Thì muốn mọi người thấy tôi đang làm tài xế cho một người đẹp như chị đây.

Sung sướng nhưng mắc cỡ quá:

- Xạo ghê, thôi, cho tôi vô chợ…chút tôi tự đi về…cảm ơn nha.

Hình như hai chân của nàng có gắn lò xo nên những bước đi có vẻ tung tăng nhún nhẩy? Phần dưới của cái váy đầm lòe xòe phất phơ.

Bữa cơm được nàng chuẩn bị tươm tất chu đáo. Chiều hôm nay vui quá khi biết mình vẫn còn là một người đàn bà đẹp, vẫn chưa bị “nhàu nát” sau ba năm làm vợ. Chồng về rồi; tiếng xe thắng mạnh, bánh xe đụng vào cổng kêu cái rầm, phải chăng đó là một thói quen muốn khẳng định sự mạnh mẽ của một người đàn ông??? Nhưng lâu dần thì cánh cổng nó bị móp ngay nơi chổ chồng nàng ưa khẳng định sự “mạnh mẽ” ấy.

Nàng vội vàng dọn cơm ra bàn, mọi thứ đều nóng, đầy mùi vị thơm lừng của thịt kho tiêu, canh bí đao với cà rốt hầm đuôi heo, thịt bò xào củ hành và ớt Đà Lạt…chàng đang tắm, tiếng nước từ vòi sen tuôn mạnh ào ào. Nàng ngồi chờ chồng bên mâm cơm nóng sốt đầy hấp dẫn.

Chồng nàng ngồi xuống ghế với một tờ báo, nói trống không:

- Bận suốt ngày giờ mới được đọc báo.

Nàng mời mọc:

- Anh ăn cơm…mọi thứ còn nóng như thế này ăn mới ngon.

Chồng ậm ờ:

- Tin tức hấp dẫn quá…em ăn trước đi.

Nàng năn nỉ:

- Thì…ăn xong đọc báo cũng được mà.

Chồng nhăn mặt:

- Em…sao kỳ quá hà…đọc báo cũng không được yên.

Mâm cơm bỗng nhiên nằm một cách buồn rầu trên bàn khi mà nàng – người sáng tạo ra nó – chỉ muốn hất tung nó xuống đất…Cũng may chàng đẩy tờ báo qua một bên nhưng rồi…lại cầm cái rờ mốt ti vi bấm tìm đài. Những điều nàng muốn khoe với chồng bị nghẹn cứng ở ngang họng.

Chồng nàng vừa ăn vừa xem ti vi, lại còn mở volume cho lớn để “nghe cho đả cái lổ tai”. Nàng cố cứu vãn tình hình:

- Anh ăn nhiều thịt bò xào cho bổ…ngon không anh?

Đôi mắt vẫn dán chặt vào màn hình, miệng vừa nhai vừa nói:

- Ngon nhưng không bằng má anh nấu…đừng hỏi…để yên anh xem phần tin tức này…

Tự nhiên nàng nhớ “chuyến xe ôm…tình nguyện” chạy lòng vòng lúc chiều…biết đâu sẽ còn nhiều chuyến xe ôm lòng vòng như thế nhỉ? Đời vui quá đi thôi.

- Anh à, ngày mai là Chúa Nhật, anh đưa em đi siêu thị nghen.

- Mua gì?

- Thì…mua vài thứ linh tinh rồi một ít rau quả, thức ăn, thịt cá…để dành cho một tuần lận…Với lại em muốn anh chọn dùm em màu son môi nào mà anh thích.

Chàng thở ra hơi mạnh:

- Ối trời; mấy thứ đó…em mua một mình cũng được, cần gì phải có anh?

- Nhưng em muốn anh chọn màu son môi nào mà anh thích...để em mua xài…đặng anh ngắm.

Bây giờ là tiếng thở dài hơi có vẻ bực mình:

- Em thích màu nào thì mua màu đó, em tô môi của em chớ bộ môi của anh hay sao mà…lắm chuyện.

Nàng sụ mặt:

- Nhờ anh có chút xíu mà sao khó quá hà.

Chàng cau mày:

- Mai anh có hẹn trước với bạn rồi…

Nàng nghỉ thầm “đêm nay ông đừng hòng mà đụng vào tui”.

Khệ nệ, lỉnh kỉnh, lình kình, xách xách, ôm ôm. Nàng mệt nhoài, đang đứng chờ xe taxi thì bất ngờ…anh chàng đồng nghiệp từ đâu bỗng xuất hiện đậu xe cái “xịch” trước mặt nàng:

- Anh ấy đâu mà chị đứng đây một mình?

Nàng hơi mừng nhưng cố dấu:

- Ảnh có hẹn rồi.

- Chà chà…thôi để tôi đưa chị về nghen.

Lại chạy xe lòng vòng mấy con đường có cây cao bóng mát rồi mới chịu đưa nàng về, anh chàng cười: Hẹn ngày mai gặp nhau ở công ty nhé.

Chồng lại giục giã:

- Xong chưa? Sao lúc nào cũng lề mề vậy ?

Lúc này thì nàng “vô cảm” với những lợi đầy bực bội của chồng, tuy nhiên cũng phải hỏi:

- Anh xem màu son em mới mua…đẹp không?

- Úi chà, đừng có đỏ chót hay đen thui như mô đen Hàn Quốc là được rồi.

Không một lời khen… “vèo” một cái tới công ty của nàng, “vút” một cái chồng biến mất tiêu.

- Ơ…hôm nay trông chị thật rạng ngời…A tại màu son của chị…đẹp quá à nha.

Nàng cười hớn hỡ:

- Thiệt không hay là nịnh?

- Có sao nói vậy mà. Chị tô son màu này hợp lắm đó.

Hôm nay lòng nàng vui rộn ràng. Một ngày làm việc không cảm thấy mệt, chỉ là thời gian hình như trôi hơi chậm. Nhưng dù có cảm thấy chậm thì cũng đến giờ về, nàng Alo cho chồng để hỏi:

- Anh có đón em không vậy?

Chồng trả lời cộc lốc:

- Có (cúp máy).

Nàng hơi tiếc thầm trong bụng.

Mọi thứ cứ thế trôi qua theo vòng xoay của trái đất, mọi thứ cứ thế lập đi lập lại nhiều lần và mọi thứ nó cứ từng chút; từng chút một làm đầy lên trong tâm hồn của nàng một niềm vui cọng với một nỗi hân hoan kèm theo thoáng bâng khuâng và đôi chút chờ đợi...Điều đáng sợ là những thứ ấy lại không phải “có” với chồng của mình…nhưng là “có” với cái anh chàng làm cùng công ty thường xuyên khen tặng nàng và lúc nào cũng mong có dịp để cho “người đẹp” quá giang…lại còn dư xăng chở nàng chạy lòng vòng trên những con đường đẹp, đầy bóng mát của cây xanh và đôi khi là những chầu cà phê hay một bữa ăn bất chợt kèm theo.

Chiều nay anh chàng “xe ôm tình nguyện” nói nhỏ với nàng:

- Nếu anh ấy không tới đón EM thì ANH sẽ đưa EM về nhé. Nàng rùng mình vì anh chàng thay đổi cách xưng hô, điều này nó làm cho lòng nàng rất là xao xuyến đến nổi tim đập rộn ràng, mà một khi tim đã đập rộn ràng rồi thì thật là khó tránh khỏi cho những lần sau đó sẽ ra làm sao…và như thế nào…

Có người đã ví von một cách khôi hài rằng:

      Vợ là cơm nguội của ta,
               Nhưng là đặc sản của (thằng) cha làng giềng.

Bây giờ thì nàng là “cơm nguội” của chồng…nhưng biết đâu được nàng lại là “đặc sản” của anh chàng trong công ty nhỉ? Nhưng nếu như…chồng của nàng cũng có một “đặc sản” ở đâu đó? Và anh chàng trong công ty thì đang có “cơm nguội” ở nhà? Chao ơi; thật là rắc rối quá đi thôi, nó như một cái vòng tròn lẫn quẩn và rồi ai nấy cứ đua nhau mà chạy vòng vòng.

Thật là hay biết mấy nếu như chàng vừa là chồng của nàng, đồng thời cũng là… “thằng cha láng giềng” của nàng nhỉ? Còn nàng thì vừa là “cơm nguội” của chồng nhưng lại cũng là “đặc sản” của chồng luôn???

Nhưng nếu mà như thế thì đâu có chuyện gì rắc rối xảy ra và cũng không có chuyện rùm beng để cho người ta nói.



CHIỀU CHẬM ĐƯA CHÂN NGÀY HỒ THỦY

          CHIỀU CHẬM ĐƯA CHÂN NGÀY HỒ THỦY T   rong làng mọi người đều trầm trồ, tấm tắc khen: - Chà chà!... đám cưới của ch...